10 Year Relationship Anniversary – Cuộc đời là một chuỗi trải nghiệm

Mới cách đây không lâu, tụi mình vừa kỷ niệm 10 – year relationship. 10 năm nghe có vẻ dài, cũng có vẻ ngắn. Trong 10 năm đó, hai tụi mình đã trải qua rất nhiều cột mốc của cuộc đời, mà nếu có thể viết lại được, biết đâu đã trở thành một cuốn tiểu thuyết. Còn tiểu thuyết đó bán được hay không thì mình chịu.

Có lẽ không có dịp nào đẹp hơn để viết về 2 chúng mình nhân một dịp như thế này. Mình và anh có lẽ không phải là một soulmate lý tưởng. Mình mộng mơ. Anh khô cằn. Mình mềm yếu. Anh mạnh mẽ. Mình thích yên tĩnh. Anh thích đùa vui. Tụi mình trái ngược nhau, nhưng sao có thể trải qua một mối quan hệ lâu dài như thế. Mối quan hệ của tụi mình có thực sự hoàn hảo? Thực ra, trên đời này, chẳng có mối quan hệ nào là hoàn hảo cả. Tụi mình cũng thế. Có lúc, mối quan hệ đó đã từng chùng xuống đến mức tưởng chừng như bế tắc: khi mình không hiểu cách hành xử của người kia, khi mục đích và phương hướng không cùng phía, những định kiến của tôn giáo, của xã hội. Quan trọng, tụi mình đã không từ bỏ, mà cùng nhau thay đổi, tháo gỡ những nút thắt. Anh từng nói với mình: Cuộc đời mỗi chúng ta giống như một chuỗi trải nghiệm vậy, trong chuỗi trải nghiệm đó chúng ta có vô vàn trải nghiệm nhỏ. Mỗi khó khăn, đau khổ, niềm vui, kỷ niệm đều là những biến cố chúng ta được trải nghiệm. Và thật may mắn, 10 năm qua, tụi mình đã có nhiều biến cố, cột mốc được trải nghiệm cùng nhau.

 

Hai con người khác biệt

Vậy là kể từ cái ngày tụi mình chính thức xác nhận một mối quan hệ nghiêm túc, đến nay cũng đã tròn 10 năm. 10 năm trước, mình và anh còn là những học sinh cuối cấp mang trong mình nhiều nỗi lo. Những kỳ thi, những công thức, rớt đại học, xa gia đình, sau này mỗi đứa một nơi. Tất cả những nỗi lo đó khiến cho niềm tin vào một mối quan hệ lâu dài là điều khó giữ vững. Ở thời điểm đó, điều mình ngưỡng mộ nhất ở anh là những suy nghĩ chín chắn và trưởng thành mà ở một người có độ tuổi như tụi mình khó lòng có được. Trái ngược với vẻ bề ngoài của một câu học sinh cuối cấp đôi phần nhí nhố, suy nghĩ của anh lại là một thứ gì đó rất cuốn hút mình.

Cách anh yêu mình cũng thật đặc biệt. Có lẽ anh là người khô cằn trong việc thể hiện tình yêu nhất ở cái độ tuổi đôi mươi. Còn nhớ thời gian đầu quen nhau, mình khá sốc với câu nói: “lựa quà cho em thật đau đầu”. Lúc đó mình còn nghĩ “Trời ơi, người ta thì tới ngày lễ mua hoa quà đủ kiểu tặng người yêu, còn ông này thì lại phán như vây, có phải ổng yêu mình không trời?” Thay vào đó, anh chở mình đi ăn, đi dạo, hết từ quận này sang quận kia, các khu du lịch sinh thái quanh Sài Gòn thời ấy đều ghé qua cả. Món quà đầu tiên anh tặng mình, chẳng phải hoa, cũng chẳng phải gì đẹp đẽ mà lại là một con cừu xấu xí khó tin đến nỗi mình không rõ nó là con bò hay con gấu. Ấy vậy mà mình thích con cừu đó lắm. Nhìn bề ngoài nó cứ tồ tồ ngố ngố như anh, nhưng lại có một trái tim vô cùng ấm áp. Anh cũng chẳng nhắn tin hỏi han những câu ngôn tình phát sốt trên mạng nhưng lại có thể nấu món súp gà rồi đem từ quận 9 xuống quận 1 cho mình ăn trưa.

Điều mình ngưỡng mộ ở người đàn ông đó là sự mạnh mẽ và cương trực. Trái ngược với tính cách nóng vội của mình, anh lại thường rất điềm đạm. Khi đối diện với một vấn đề, anh phân tích nó trên nhiều khía cạnh, thử nhìn theo các hướng khác nhau, rồi tìm cách giải quyết nó gọn ghẽ nhất. Anh có thể làm những việc anh không thích thú nhưng với một sự chỉn chu đáng kinh ngạc. Anh quyết đoán và tự tin. Anh biết bản thân mình ở đâu và đang làm gì. Anh cũng rất thấu hiểu và ủng hộ. Ngay cả blog này cũng một tay anh làm phần kỹ thuật.

 

Một đám cưới giản đơn

Cách đây không lâu, khi trên mạng rộ lên chuyện một cô gái hy sinh rất nhiều cho tình yêu 9 năm của mình, để rồi chàng trai quay lưng cưới một cô gái khác. Một vài người bạn tỏ ý quan tâm nhắc nhở đã đến lúc tụi mình nên kết hôn rồi. Đối với mình, con số chẳng phải là tất cả. Ừ thì, 10 năm là một chặng đường dài đấy. Nhưng không có nghĩa, hai người có mối quan hệ lâu năm thì đã đủ hiểu nhau sâu sắc. Chất lượng của mối quan hệ không dựa vào con số, mà dựa vào sự kết nối cảm xúc giữa hai con người đó có thực sự vững chắc hay không. Kết hôn không phải là sợi dây ràng buộc, mà là khi tụi mình sẵn sàng để mối quan hệ đó bước sang một trang mới, đầy ý nghĩa hơn.

Maybe it’s not about the length of time you’ve known someone, maybe it’s about the instant recognition on an unconscious level. Our soul know each other. – S.E. Hall

Rồi cũng đến cái ngày, cả hai cảm thấy đã đến lúc tiến tới hôn nhân. Khi ấy, anh và mình đều mong muốn có một đám cưới thật đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Nếu nói hai đứa muốn một đám cưới như thế nào, thì có lẽ, chỉ là một đám cưới có những người mình yêu quý, cùng xúc động, cùng vui mừng, cùng cảm nhận những xúc cảm trong một ngày đặc biệt. Trang phục cô dâu và chú rể, trang trí và tiệc cưới  không hào nhoáng, không xa hoa, không rình rang mà đều thật đơn giản. Tuy nghiên, thực tế là rất khó tổ chức được như vậy. Ở Việt Nam, đám cưới không chỉ cho hai con người mà là cả hai bên gia đình. Không thể điều mình muốn mà trở nên ích kỷ. Anh nói: “Suy cho cùng, ba mẹ mới là người mong chờ thấy đám cưới của mình nhất sau chừng ấy năm nuôi nấng mình”. Và mình thấy đúng vậy. Cho nên, mình và anh đều cố gắng làm sao để dung hòa giữa điều mình muốn và điều cha mẹ muốn. Cài gì thuộc về mình thì mình tối giản, còn những gì thuộc về lễ nghi của ba mẹ thì sẽ để ba mẹ toàn phần quyết định. Ban đầu, hai đứa tính chỉ chụp hình cưới đơn giản với background đen trắng trong một studo nhỏ và không in album cưới, chỉ lấy file. Nhưng cuối cùng thì lại in ra vì không nỡ thấy mẹ mình buồn vì con gái không có album cưới. Trong ngày cưới, mình cũng chỉ mặc 1 chiếc váy trắng đơn giản suốt buổi lễ, vì mình thấy việc thay nhiều váy là điều không cần thiết. Mình cũng không còn quá quan tâm về việc người khác nghĩ gì về mình khi thấy cô dâu chỉ mặc một chiếc váy. Thay vì những lễ nghi rườm rà, tụi mình muốn những ai chứng kiến hanh phúc của tụi mình thì cũng có thể hạnh phúc và mãn nguyện. Những ánh mắt đỏ hoe xúc động của ông bà ba mẹ, niềm vui của những người thân, những nụ cười của những người bạn chúc mừng cho hạnh phúc hai đứa, điều đó còn đáng giá hơn cả.

 

Cùng xây dựng sự kết nối cảm xúc

Sau đám cưới, mình và anh quay trở lại cuộc sống thực tại với muôn màu muôn vẻ. Vui vẻ có, khó khăn có, yêu thương có mà phát khùng vì nhau cũng có. Tụi mình đang từng ngày xây dựng sự kết nối cảm xúc giữa hai con người. Thực ra, không có công thức nào hoàn hảo cho một mối quan hệ. Vì trong mỗi mối quan hệ, giữa 2 con người với những cá tính khác nhau, background gia đình, học vấn, hệ tư tưởng khác nhau sẽ có những cách khác nhau. Tuy nhiên nhìn chung lại, sự chia sẻ, tôn trọng, thấu hiểu sẽ giúp hai con người khác biệt có thể gắn kết với nhau. Dưới đây là những điều tụi mình đã cùng nhau thực hiện, hy vọng bạn có thể tìm thấy một chút ý tưởng từ bài viết này để xây dựng mối quan hệ của riêng bạn.

Xem người kia như 1 người bạn

Trong mối quan hệ của mình, một phần may mắn, tụi mình đã là bạn trước khi chính thức chuyển sang là người yêu và nay là vợ chồng (đến nay tụi mình vẫn không quen với từ “vợ chồng” vì vẫn xem nhau như 2 người bạn). Có lẽ nhờ may mắn đó, tụi mình đối xử công bằng với nhau như hai người bạn. Anh nói mình nghe, mình nói anh nghe. Không có chuyện vợ là phải nghe lời chồng. Hay chồng là phải sợ vợ. Có lúc anh đúng, có lúc mình đúng. Nhưng nói ra không phải để ai đúng mà là để hiểu nhau hơn. Cả hai tụi mình đều thống nhất là phải chia sẻ mong muốn của mình với người kia. Thay vì chờ đợi họ hiểu mình rồi trách móc người kia vô tâm. Vì cơ bản họ không phải là mình, họ không ở trong con người và tâm trí mình, nếu mình không chia sẻ thì làm sao bắt người kia hiểu được. Nếu mình muốn điều gì thì cứ nói ra. Ngay cả những điều gì mình không thích, mình đang vui, hay đang giận thì cũng phải để người kia biết mà tìm cách ứng xử phù hợp. Mọi mối quan hệ mà có sự chia sẻ thì sợi dây kết nối cảm xúc của cả hai sẽ được hình thành.

Tôn trọng niềm đam mê, sở thích của nhau

Cả anh và mình đều tôn trọng đam mê và sở thích của người kia. Anh có sở thích riêng của anh và mình tôn trọng. Mình thích blog, anh cũng rất ủng hộ, làm web cho mình, góp ý cho mình chỗ này chỗ kia. Anh thích ăn gà rán, thích xem phim hành động, dù mình không thích nhưng vẫn đi cùng anh, cùng đánh giá về một nhân vật nào đó trong phim. Mình thích đến những vùng đất mới, vì mỗi lần đi là làm giàu tâm hồn, cởi mở tâm trí, lên một mớ ý tưởng, anh cũng rất ủng hộ. Khi những điều riêng của bản thân được tôn trọng, sợi dây kết nối cảm xúc không bị phá vỡ mà còn được làm dày hơn.

Giành thời gian chung cho nhau & Tôn trọng thời gian riêng

Dù cả ngày bận rộn thế nào, tụi mình đều dành thời gian chung cho nhau. Ít nhất thì cũng là thời gian tối. Anh và mình dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bữa ăn tối. Trong khoảng thời gian chung đó, tụi mình có thể chia sẻ về một ngày của tụi mình thế nào, có điều gì vui, điều gì chưa vui. Hay đơn giản là bình luận về nhân vật trong bộ phim tụi mình xem chung. Đây sẽ là thời gian để 2 người thực hiện việc kết nối cảm xúc, thông qua việc chia sẻ công việc và suy nghĩ của mình. Khi cả hai cùng tham gia, tụi mình có thể hiểu những gì người kia phải trải qua cho dù là chuyện nhỏ chuyện lớn. Sau khoảng thời gian chung, cả hai đều cần thời gian riêng của mình.Vì cơ bản mỗi con người chúng ta ai cũng đều cần những khoảng không riêng để thở, để làm điều mình thích, để nạp lại năng lượng.

Sự tin tưởng

Mình và anh tin tưởng lẫn nhau. Mình tin rằng một mối quan hệ phải dựa trên sự tin tưởng. Nếu một trong hai người chọn người thứ ba, thì thực ra, mối quan hệ đó đã rạn nứt từ lâu rồi, chỉ là mình không nhận ra sớm hơn mà thôi. Tụi mình không bao giờ kiểm soát người kia. Mà chỉ đơn giản, mình tự chủ động thông báo cho người kia để họ không phải lo lắng có chuyện gì xảy ra với mình. Sự tin tưởng sẽ giúp làm vững chắc sợi dây kết nối cảm xúc của hai người.

Phát triển để tốt đẹp hơn

Không phải ai sinh ra cũng tốt đẹp sẵn cả. Ai cũng có ưu điểm và khuyết điểm. Bản thân con người ai cũng có những mặt sáng và tối. Trong một mối quan hệ, quan trọng mình có cùng người kia thay đổi để phát triển mối quan hệ này hay không. Như anh, người không thích nấu ăn và làm việc nhà nhưng có thể vì mình mà xông pha vào bếp. Hay như mình, từ một đứa con gái nhiều tổn thương nhìn đời bằng ánh mắt u sầu có thể vì anh mà thay đổi mindset. Một đứa không thích nấu ăn mà giờ có thể nấu nướng hàng ngày, cuối tuần lại thử nghiệm món mới.

 

Nếu có ai hỏi yêu nhau lâu vậy có chán không. Thì tụi mình sẽ không do dự mà trả lời ngay là không. Làm sao mà chán được khi tụi mình đã trưởng thành cũng nhau, mỗi ngày đều cùng nhau trải nghiệm những biến cố của cuộc đời con người. Từ khi còn là hai đứa học sinh cuối cấp mang nhiều nỗi lo, cùng trưởng thành cho đến lúc về chung một nhà, rồi học cách xây dựng một mối quan hệ hôn nhân dựa trên thấu hiểu. Mình và anh, mỗi ngày đều đang làm mới cuộc đời của tụi mình.

Ở mỗi gian đoạn của cuộc đời, người ta lại có những những tư tưởng, mục đích sống khác nhau. Mình cũng chẳng kỳ vọng mối quan hệ nào là mãi mãi, nhưng ít nhất, trong khoảng thời gian hai cuộc đời giao nhau đó, hãy biến nó trở nên đẹp nhất, hạnh phúc nhất. Ngập tràn sự yêu thương, đồng cảm và sẻ chia. Cảm ơn bạn đã đọc đến hết bài viết này. Chúc bạn sẽ tìm điều gì đó hữu ích cho mối quan hệ của chính mình hay đơn giản là cho cuộc sống của bạn.

 

From The Free Soul Corner with love,

Vi

 

Leave a Reply